trungthuyeuthuong2016@gmail.com
0938067567 || 01665411381

Single Blog Title

This is a single blog caption

Sài Gòn đêm mưa, 6/8/2016

13886518_1060996340621107_3433436275099533893_n

Bài viết này là của một thành viên trong Team chúng tôi gởi về Page sau chương trình ở Bến Tre – lần đầu cô ấy đến với Team và gắn bó đến tận bây giờ. Cảm ơn bạn – cô gái bé nhỏ Thảo Ly.
——

Đồng hồ điểm 12h, tôi liền đứng dậy vươn vai, giãn người 1 cái cho thật đã rồi tranh thủ lướt FB trong thời gian đợi mọi người đi ăn cơm. Chợt FB hiện lên hình ảnh cùng thời điểm này năm ngoái, lúc mà tôi cùng những anh chị về Bến Tre, đi chuyến đi thiện nguyện lần đầu trong đời tôi.

Còn nhớ lúc ấy, tôi xuống tụ họp với mọi người trễ hơn dự định. Cảm giác ngồi trên xe khách một mình đi tới một nơi xa lạ lúc ấy cực kỳ hồi hộp. Hồi hộp không chỉ vì đi 1 mình tới 1 nơi xa lạ, mà còn vì những thứ sắp xảy tới là những thứ tôi đã kì vọng và mong đợi từ rất lâu rồi.
Cảm giác của một đứa, lần đầu tiên được đặt chân tới miền Tây sông nước mới thú vị làm sao. Sự mộc mạc giản dị mà đầy chân thành, nhẹ nhàng khác hẳn với sự xô bồ náo nhiệt của chốn Sài Gòn tấp nập. Nó thể hiện rõ nhất ở con người nơi đây, từ người lớn đến trẻ nhỏ. Mọi người chăm sóc chúng tôi như những đứa con lâu ngày mới về nhà, cho chúng tôi cảm giác thân thuộc từ cách xưng hô, cho tới những cái vỗ vai hay những lúc trò chuyện cười nói thoải mái nhiệt tình. Người lớn là vậy, còn trẻ em thì cũng để lại cho tôi thật nhiều ấn tượng. Những đứa trẻ thành phố tìm niềm vui ở Smart Phone hay Ipad… thì ở đây niềm vui hằng ngày nằm trong những trò chơi dân dã chân chất.

Còn nhớ tuy đi đường dài, đồng thời phải dậy sớm để chuẩn bị nhưng trên nét mặt của mọi người không hề có sự mệt mỏi, mà thay vào đó là sự vui mừng, tất bật. Tuy rằng ban đầu trong đoàn đi thiện nguyện lúc ấy tôi còn không quen biết hết, thế nhưng có lẽ vì mọi người cùng hướng tới 1 mục tiêu chung, nên không hề cảm thấy xa cách hay khó khăn gì trong khâu tổ chức. Không gian không hề có quát tháo cũng không có cãi vã, tuy trời nắng nóng, mồ hôi ai cũng ròng ròng, nhưng không vì thế mà nụ cười trên môi bị tắt. Tôi không thể quên được ánh mắt long lanh, ngập tràn niềm vui của những bé lớp 1, 2 tíu tít nói chuyện, mừng rỡ khi được nhận quà và được chơi trò chơi. Những cánh tay nhỏ nhắn, đen nhẻm còn lấm lem bùn đất, xòe ra mỗi khi tôi phát phiếu chơi trò chơi, trao quà tặng khiên tôi còn nhớ mãi tới tân bây giờ, những khoảnh khắc như tưởng chừng chỉ có thể cảm nhận được từ trái tim chứ không thể dùng máy ảnh chụp lại có thể diễn tả được hết…
Có người đã từng nói với tôi: “Khi đem đến nhiều an vui, hạnh phúc cho nhiều người thì bản thân ta sẽ càng hạnh phúc”. Quả thật như vậy, niềm vui đó nó khác hẳn với những lúc mà tôi mua được một chiếc áo đẹp hay một đôi giày hàng hiệu. Nó len lỏi vào trong tâm hồn tôi một cách nhẹ nhàng mà nồng nàn, thanh cao. Cám ơn những đàn anh đàn chị đi trước đã đưa tôi đến với nhóm, để có thể cảm nhận được sự hạnh phúc từ việc cho đi một cách trọn vẹn và chân thành.
<3
Sài Gòn đêm mưa, 6/8/2016
Thảo Ly.

Leave a Reply